Đó là điều ngọt ngào nhất mà anh từng nói… – Nguyên

0
62

Đó là những ngày mưa tầm tã đầu tháng 9, lần đầu tiên anh nhìn thấy em, khác biệt với tất cả những đứa con gái khác, em lạnh lùng, im lặng, cái mặt hình sự đó tới bây giờ anh vẫn còn nhớ như in, tạo cho anh một ấn tượng mạnh mẽ chả hiểu sao mặt mài khó ưa như vậy mà anh vẫn bị cuống hút.

Anh bị say nắng em từ đó, anh bắt đầu để ý nhiều hơn đến từng hành động của em thường xuyên trộm nhìn em,nói chung em chỉ cần thở thôi anh cũng thấy dễ thương…Rồi anh biết tên em, em là người trầm tính lạnh lùng theo cái cách mà khiến người ta sợ hãi tưởng chừng em chẳng thể yếu đuối như cái bề ngoài mà người khác nhìn thấy, nhưng không.

Em hay buồn hay tuổi thân, ở cái đất sài gòn này em chỉ có một mình,em nói ” ở đây chẳng một ai hiểu em ” có vẻ chính vì lẽ đó mà một người long bong như anh chỉ muốn tìm mọi cách mà bảo vệ em mãi thôi,

Em mong manh lắm cái cách mà người ta đến rồi đi khiến em cho em dường như mất hẳn niềm tin vào những đứa con trai quanh mình và anh cũng chả phải ngoại lệ…Anh cũng chẳng hiểu nỗi vì động lực nào mà mình trỡ nên cao thượng đến thế làm mọi việc mà biết trước là chưa chắc đã có kết thúc tốt đẹp nhưng vẫn cam chịu chấp nhận mà cho đi, anh biết mình yêu rồi vì chỉ khi yêu ai đó ta mới có thể làm mọi việc điên rồ và có lẽ chuyện điên rồ nhất mà anh từng làm là dẹp bỏ luôn đi cả cái tôi và sự ích kĩ vốn có của bản thân (nhưng mà chắc em đâu cần)).

Anh yêu em ! La ba chữ mà mãi đến bây giờ anh mới dám nói ,anh cần em nhưng anh cần hơn là một tư cách để lo lắng để sẽ chia để yêu em nhiều hơn với một danh phận khác,

anh không yên tâm với những đứa con trai khác quanh em, anh chỉ muốn em là của anh, anh chỉ muốn được nắm tay em và cùng nhau đi khắp nơi, được cùng nhau nhìn thấy những chân trời mới.

Và cuộc sống này rộng lớn lắm em à khoảng cách xa nhất chẳng phải từ hành tinh này qua hành tinh khác đâu.. mà xa nhất là hai ta gần nhau mãi mà chẳng là gì của nhau.

Chắc là vì cái tôi quá lớn của bản thân ,đã nhiều lúc anh quá mệt mỏi với việc cứ chủ động mệt mỏi với việc cứ làm phiền một người mà không chắc là người ta sẽ thích…đúng là em lạnh lùng đến mức đáng sợ, những dòng tin hời hợt đó…

Nhưng sau cùng những gì em thấy là sự cố gắng vì em đấy thôi Anh biết cái cách mà anh đến và theo đuổi em nó còn quá rườm rà và chậm rãi, đó không phải là vì anh đùa giỡn mà ngược lại là để chứng minh cho em thấy anh chẳng phải là những bồng bột những nông cạn, em biết đó đúng là tuổi trẻ ta chả thể dành mãi cho một người nhưng anh nguyện dành ít nhất một phần tuổi trẻ của mình dành riêng cho em và bên em.

Em đang cần lắm một bờ vai một người thật sự yêu mình một điểm tựa khi em vấp ngã một người đủ bản lĩnh để gánh vác những bộn bề kia cùng em. Vậy em ơi ngoài anh ra thì còn ai?

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of